MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI
Kính thưa quý thầy cô cùng toàn thể các bạn học sinh thân mến!
Ngày
nay chúng ta được học tập vui chơi dưới mái trường này, được sống trong sự yên
bình, no ấm bên những người thân yêu, chúng ta phải biết trân trọng những công
ơn to lớn, những hi sinh thầm lặng của những người đã không tiết phần máu thịt
của mình trong sự nghiệp giành lại độc lập cho đất nước. Hôm nay trong những
ngày tháng 3 lịch sử toàn Đảng, toàn dân ta thể hiện niềm tự hào và biết ơn sâu
sắc những chiến sĩ đã đấu tranh không mệt mỏi cho sự nghiệp giải phóng dân
tộc.
Nhân
kỷ niệm 40 năm ngày giải phóng thành phố Tam kỳ và tỉnh Quảng Nam, chi đội 9/5 xin
trân trọng giới thiệu đến quý thầy cô cùng các bạn học sinh một cuốn sách -
cuốn nhật kí thời chiến của một chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam đã làm rung
động trái tim của rất nhiều độc giả, ở mọi lứa tuổi.
Các
bạn thân mến, các
bạn đang nhìn
thấy một cuốn sách bình thường như bao cuốn sách khác,
nhưng mong các bạn hãy tĩnh tâm
lại giây phút, nhìn vào chân dung một con người hiện hình trên trang bìa và đọc vào dòng
chữ sách: “ Nhật kí thời chiến tranh”. Khi đó các
bạn sẽ thấy trước mắt mình bây giờ không phải là cuốn sách bình thường nữa,
không phải là cuốn sách nữa, mà là một cuộc đời, một số phận đại diện cho thế hệ thanh niên
Việt Nam thời chiến. Các bạn sẽ thấy một trái tim, một tâm hồn
của một con người. Cuốn sách đặc biệt của ngày hôm nay có một cái tên rất trẻ,
tràn đầy sức sống: " Mãi mãi tuổi hai mươi". " Mãi mãi tuổi
hai mươi" là cuốn
nhật ký của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc (1952-1972) viết từ ngày nhập ngũ 2-10-1971
đến ngày 24-5-1972 do Đặng Vương Hưng sưu tầm, giới thiệu và được NXB Thanh Niên ấn hành vào tháng 10/2005, có khổ sách 13x19cm
và độ dày 296 trang.
Bạn đọc thân mến,
người các bạn gặp trên trang sách này là một người trai Hà Nội. Khi anh bước
chân vào ngưỡng cửa Đại học là khi cuộc chiến tranh Việt Nam đang thời kì căng
thẳng, ác liệt nhất.Anh học giỏi cả “xã hội” và “tự nhiên” như thời ấy thường
nói, nghĩa là cả văn và toán. Ở Trung học, anh đoạt giải nhất thi học sinh giỏi
văn toàn miền Bắc. Ở Đại học, anh là sinh viên xuất sắc của khoa Toán- Cơ, Đại học Tổng hợp Hà Nội. Anh có thể được chọn một con
đường khác vào đời. Nhưng anh và cả thế hệ anh, năm tháng ấy đã cởi áo sinh
viên để khoác lên mình áo lính. Không có sự lựa chọn nào khác khi Tổ quốc
lâm nguy, bởi “Cuộc đời đẹp
nhất của thanh niên là trên trận tuyến đánh quân thù”.Và anh, một thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh, đã chấp nhận và dấn thân, dấn thân không theo
nghĩa hiện sinh mà theo nghĩa yêu nước, “ Nước còn giặc còn đi đánh giặc, đánh đến cùng mới thôi”..
Bạn
đọc thân mến, người trai Hà Nội ấy đã vĩnh viễn nằm xuống mảnh đất Quảng Trị 43 năm về trước. Hôm nay, sau 40 năm ngày chiến
tranh khép lại, các bạn đang có trên tay mình những tâm tình của anh qua cuốn
sổ nhật kí quân ngũ anh ghi trong quãng thời gian huấn luyện tân binh.
Nguyễn Văn Thạc đã ghi chép rất kĩ những
điều mắt thấy, tai nghe và cả những điều anh cảm nhận được. Đó là chuyện về gia
đình những người dân nơi anh đóng quân, chuyện về những anh lính cùng đơn vị,
về những cán bộ chỉ huy tiểu đội, trung đoàn...Có nhiều chuyện vui, nhưng có cả
những chuyện buồn. Dưới cái nhìn tinh tế, giàu cảm xúc của người lính trẻ, các bạn
sẽ cảm nhận được sâu sắc tình quân dân
nồng ấm, anh bộ đội cụ Hồ luôn được nhân dân tin yêu; cảm nhận được tình đồng
chí keo sơn, gắn bó của các chiến sĩ trên đường chiến đấu,...Bên cạnh những kỉ
niệm ấm áp đó, người lính trẻ cũng thật đau đớn, chua xót khi phải chứng kiến
sự tàn phá khốc liệt của chiến tranh: " Làng xóm chìm trong tang
tóc và bóng đêm", nhân dân nghèo đói; chứng kiến sự hi sinh, mất mát
của đồng đội mình. Tất cả, đã để lại trong lòng người chiến sĩ trẻ những dấu ấn
sâu đậm, để thôi thúc, để thổi bùng ý chí quyết tâm chiến đấu với kẻ thù xâm
lược. Trong nhật kí, Nguyễn Văn Thạc viết: " Không, suốt đời ta
không quên, ta không quên cảnh em bé miền Nam đập tay lên vũng máu. Dưới
tay em lẽ ra là chậu nước trong mát- cái biển mênh mông của tuổi thơ hồn
nhiên, nhí nhảnh..."
" Bây giờ cái khao khát nhất của
ta- cái day dứt trong ta là khi nào được vào miền Nam , vào Huế,
Sài Gòn - xọc lê vào thỏi tim đen đủi của quân thù."
Trước lúc hi sinh, anh vẫn nói với đồng
đội: "chỉ tiếc là không còn chiến đấu được nữa...bao dự định còn dang
dở." Anh đã hi sinh khi tuổi mới 20.
Mặc
dù chỉ có mười tháng tuổi quân, nhưng dọc đường hành quân ra trận, khắc phục
biết bao gian khổ, hi sinh, Thạc vẫn làm tốt nhiệm vụ của người chiến sĩ, vừa
tích cực ghi chép những sự kiện, những cảm nghĩ về Đời, về Người trong những
năm tháng hào hùng của cuộc chiến đấu chống Mỹ cứu nước đang trong giai đoạn ác
liệt tiến đến thắng lợi hoàn toàn.
Tấm
gương của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc là minh chứng cho Quân đội nhân dân Việt Nam anh dũng, dân tộc Việt Nam anh
hùng.
Hôm
nay, khi đất nước ta đã hòa bình, độc lập, nhân dân Việt nam luôn ghi nhớ, biết
ơn công lao to lớn của thế hệ cha anh, những chiến sĩ đã anh dũng hy sinh.
Hướng
tới kỉ niệm 40 năm giải phóng Thành phố Tam Kỳ và tỉnh Quảng Nam , mỗi người chúng ta, nhất là thế hệ trẻ hãy
ra sức phấn đấu, góp phần xứng đáng vào sự nghiệp xây dựng đất nước giàu mạnh
và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam yêu
quý.
“Nhà
văn Đức Anna Seghers có tiểu thuyết: Những người chết còn trẻ mãi. Những người
lính chết trẻ còn mãi tuổi thanh xuân và luôn là một biểu tượng đẹp, trong sáng
đến nao lòng. Thời gian khắc nghiệt vô chừng, nó làm người ta già nua, cùn mòn,
nhạt nhẽo đi, thậm chí trở nên tầm thường, nhỏ bé nữa. Điều ao ước của anh ngày
mai, những trang giấy còn lại đằng sau sẽ toàn là những dòng vui vẻ và đông
đúc… là điều không thể, nhưng thật đáng yêu vì nó là những lời của một người
lính yêu đời, yêu người, yêu cái đẹp đang tuổi 20”.
Nhật
kí "Mãi mãi tuổi hai mươi" của liệt sĩ Nguyễn Văn
Thạc sẽ là một cuốn sách thật ý nghĩa, một tư liệu quý giá mà thư viện trường THCS
Lý Tự Trong – thành phố Tam Kỳ muốn gửi đến độc giả. Hi vọng các bạn tìm đọc!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét