Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2014

BÀI SÁNG TÁC DỰ THI CHÀO MỪNG KỈ NIỆM
     32 NĂM NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM

LỜI THẦY DẠY

“ Khi thầy viết bảng
   Bụi phấn rơi rơi
   Có hạt bụi nào
   Vương trên tóc thầy … “
Mỗi khi những câu hát vang lên, lòng con lại tha thiết nhớ về những kỉ niệm với sự dìu dắt của thầy dưới mái trường cũ. Trong con, thầy như là một người cha đã dành cho đứa con nhỏ này những tri thức quý báu, những bài học để làm người và những tình cảm mà suốt đời này con không thể nào quên.
Con còn nhớ rõ hình ảnh thầy trên bục giảng hai năm về trước. Mái tóc pha hơi sương, chiếc cặp sách cũ, nụ cười hằn những vết chân chim đượm màu thời gian đã theo chúng con đi hết những tháng cuối của tuổi học trò ngây thơ, trong sáng. Bụi phấn rơi rơi theo từng dòng thầy viết, rơi vào trong tâm hồn con những bài học để làm người.

Thầy dạy con rằng làm người phải có một ước mơ dù giản dị nhỏ nhoi hay cao sang to lớn. Thầy dạy rằng bước vào đời con cần có một đôi mắt sáng và một trái tim biết yêu thương để đối tốt với những người ngay và tránh xa những toan tính, bon chen của những kẻ độc ác. Thầy dạy con rằng “ tha thứ “ là động từ đẹp nhất chỉ sau “ yêu thương “, đừng quay lưng với người đã nhận lỗi, đừng mang ngõ cụt đến cho người đã biết mình sai, đừng nhẫn tâm với người đã biết quay lại, …. Thầy dạy con rất nhiều những công thức, định lý và rồi cũng nhiều bài học về cuộc đời rất “ toán “. Thầy dạy con rằng cuộc đời là một bài toán khó mà đi hết cả quãng đường dài chúng ta mới nhận ra chẳng có lời giải nào tốt hơn ngoài hai từ “ trải nghiệm “. Thầy dạy rằng cuộc đời luôn có những vòng quanh, những khúc gập mà con phải tự mình vượt qua. Thầy dạy con cách hành xử, cách sống sao cho xứng đáng với đời. Thầy lặng lẽ sớm hôm lái đò đưa lũ trẻ chúng con đến bến bờ tri thức. Thầy là người đã truyền cho con niềm tin, khát khao hi vọng để con vươn lên, tiếp thêm cho con sức mạnh mỗi khi con gặp khó khăn, thử thách. Thầy đã thổi cho con ngọn lửa của sự quyết tâm và quan trọng hơn thầy luôn giúp con giữ ngọn lửa ấy trong tim. Thầy bảo con phải vững tin vào bản thân, phải biết ngẩng đầu trước thất bại, đừng dừng lại khi phía trước còn nhiều lắm những chông gai. Mỗi bài học thầy dạy con ẩn sau đó là tình thương thầy dành cho đứa học trò nhỏ này.


Gửi những người chèo đò mải miết giữa sông xưa
Gửi thầy con, người mải miết chèo lái những dòng đời xuôi ngược ...
Thầy có biết rằng mỗi bài học thầy dạy con đều khắc ghi trong lòng bởi từ đó con cảm nhận được, trên con đường mình đang đi, con không hề đơn độc, con luôn có thầy sát cánh bên con. Thầy chắp cho con đôi cánh để con bay cao, bay xa , bay đến thế giới mà con ước mơ. Trên đôi cánh ấy không chỉ có ước mơ của con mà còn có cả niềm tin của thầy gởi gắm vào đó. Với con, đó là vinh dự lớn lao và con cũng hiểu rằng, mỗi những thành công con có được không còn là niềm vui của riêng con, của gia đình mà còn là của thầy. Luôn có hình bóng của thầy ẩn hiện trong mỗi bước chân của con. Kể từ ngày đó, tình cảm trong con dành cho thầy là tình yêu của một đứa con dành cho người cha thân yêu.
Và rồi con nhìn thấy ánh mắt thầy buồn, con biết quyết định của con làm thầy buồn bởi thầy đã dành bao công sức, tâm huyết cho con và cũng để con cống hiến cho ngôi trường ấy. Con cảm thấy khó xử và có lỗi với thầy nhưng con lại không ngờ rằng chính thầy lại là người giúp con gỡ nút thắt trong lòng. Con thấy những giọt nước mắt lặng lẽ rơi trên khuôn mặt hằn nết nhăn của thầy trong buổi lễ bế giảng. Thầy nói với con rằng : " Thầy luôn ủng hộ mọi quyết định của con, dù ở trong bất kì môi trường nào cũng phải sống tốt, học tập và làm việc hết mình, phải nhìn về phía trước mà bước tiếp. Vững tin vì luôn có thầy bên con, con nhé! " . Ngay lúc đó, ngay tại sân trường mà con yêu, trước mặt những giáo viên mà con kính trọng, yêu thương con đã òa lên khóc. Khóc không phải vì buồn, khóc không phải vì xa trường mà khóc vì hạnh phúc. Con hạnh phúc vì bên con luôn có thầy, con hạnh phúc vì trên con đường con đi luôn có thầy ủng hộ con. Hình ảnh của thầy, của các thầy cô luôn yêu thương con, của bạn bè luôn tin tưởng con và của mái trường đã cho con biết bao nhiêu kỉ niệm luôn khắc sâu trong tim con.
Con vẫn đang bước tiếp trên con đường của mình, con vẫn sống như những gì thầy đã dạy, con lớn thêm một chút rồi, thầy ơi ...
Dẫu đông dài, hạ trắng, nắng gắt hay mưa giông
Những người chèo đò vẫn mải miết đưa khách qua sông
Dẫu gió lạnh, đèn khuya, lưng áo mỏng
Thầy tôi trăng hắt những đêm kia vẫn mải miết chèo đò...
                                                                                      

Phạm Long Nhật – Lớp 9/5 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét